Nụ hôn ngược sáng

ng sáng

MẠC LY:

Ly vẫn thường nghĩ rằng mình không có duyên với những nụ hôn, bởi bản thân cô đã đánh mất tình yêu của mình bằng chính những nụ hôn ấy, đến hai lần.

Mối tình đầu của cô bắt đầu từ những năm phổ thông với một cậu bạn cùng lớp. Người ta thường bảo, tình học trò là mối tình đẹp nhất. Có lẽ vậy. Thuở mới yêu, Ly thấy mình thật hạnh phúc và may mắn. Cô gái 17 tuổi lần đầu tiên biết đến mùi vị của tình yêu, biết xốn xang khi bất chợt gặp ánh mắt của ai đó, biết chăm chút hơn cho bản thân, biết quan tâm và lo lắng nhiều hơn cho ai đó…

Tình yêu của những ngày đó thật trong sáng và vô tư, chẳng lo nghĩ gì nhiều đến tương lai đang miệt mài ở trước. Là những ngày cùng nhau đến trường dù mưa hay nắng, rồi trốn bạn bè để hẹn hò riêng với nhau, những cái xiết tay thật nhẹ và những cái ôm ngượng ngùng của thời vụng dại…

Hơn một năm sau, cậu bạn ấy đi du học ở Pháp. Ly tiếp tục học Đại học với một tình yêu đang ở phương trời khác. Những ngày đầu xa nhau, nhớ nhung nhiều, mong ngóng nhiều và hụt hẫng cũng không thiếu. Ly vẫn nghĩ đơn giản chỉ là vì sự xa nhau về khoảng cách mà ai trong hoàn cảnh này cũng phải trải qua. Ly vẫn chờ đợi vào một sự trở về. Cho đến khi, Phong –người yêu cô – không còn gọi điện và mail thường xuyên cho cô nữa, anh cũng không online yahoo, facebook im lìm như một sự biết mất thì Ly thực sự bất an.

Một buổi tối mùa đông nào đó, Ly không còn nhớ nữa, facebook Phong được mở lại, ảnh đại diện được thay bằng tấm ảnh anh đang hôn một cô gái lạ rất tình tứ, mối quan hệ cũng được thay đổi, những lời chúc mừng từ bạn bè anh … Ly thấy mình muốn khóc thực sự, và nước mắt, như an ủi cô, đã chảy tràn ra nhòe mờ cả nụ hôn ngọt ngào của hai người đó … Mối tình đầu của cô khép lại không có lấy một câu giải thích.

Gần ba năm sau, Ly bắt đầu một cuộc tình mới. Người ấy tên Hưng, hơn cô 3 tuổi và làm cùng công ty với cô. Anh ấy khá điển trai, chín chắn, và thành đạt khi còn trẻ mà đã làm tới chức trưởng phòng kinh doanh. Nhiều người vẫn thầm tiếc cho anh khi yêu cô, bởi bên anh, cô thật nhỏ bé. Cô biết tất cả những điều đó, và không phản ứng gì bởi chính cô cũng cảm thấy như thế.

Tình yêu lần này bớt đi những xốc nổi, những đam mê của thuở trước, nó dạn dĩ, tĩnh lặng và trải nghiệm nhiều hơn. Mọi chuyện tưởng như sẽ bình yên, nhưng ông trời dường như lại muốn thử duyên cô một lần nữa.

Sinh nhật anh, Ly chuẩn bị mọi thứ rất chu đáo, chỉ đợi anh tan làm ở công ty, hai người sẽ có một buổi tối bên nhau thật lãng mạn. Nhưng hơn 8h tối, Hưng vẫn chưa về, cô gọi điện thì anh không bắt máy. Thấy bất an, cô đến thẳng công ty để xem anh có còn ở đó. Linh cảm mách bảo cô có chuyện không hay nên cô càng lo lắng và muốn nhanh chóng đến công ty.

Cánh cửa thang máy bật mở, cô gần như chết đứng. Hưng đang hôn cô thư ký của mình thắm thiết. Ly bỏ chạy ngay lập tức, mặc cho tiếng Hưng đang gọi ở phía sau:

– Ly ơi, nghe anh giải thích đã!

Thêm một cuộc tình nữa khép lại, lần này, Ly không cần bất cứ một lời giải thích nào.

Hai lần yêu, hai lần bị phản bội, Ly không còn tin vào thứ tình cảm mà nhiều người khát khao ấy nữa. Những ngày không yêu, sáng café rồi tới cơ quan, chiều tan làm muộn rồi ghé qua quán cơm ngang đường ăn cho xong bữa tối. Ở một mình nên nấu ăn cũng là việc không mấy hào hứng. Tối về, tắm rửa, rồi online, check mail, xem phim và đến lúc mọi người tắt đèn đi ngủ, Ly cũng làm điều tương tự. Thế là hết một ngày. Chuỗi ngày nhàm chán lặp đi lặp lại rồi cũng thành quen.

Chỉ là, trong thế giới bé nhỏ của những kẻ độc thân, vẫn có những nỗi cô đơn to đùng như vốn dĩ…

Phong đã trở về nước và muốn hai người gặp nhau. Ly hơi đắn đo, nhưng rồi cũng đồng ý. “Chỉ là một cuộc gặp mặt thôi mà, có gì to tát đâu. Không còn là người yêu, chí ít anh ấy cũng là bạn học mình”.

Vẫn giữ thói quen cũ, Ly trang điểm nhẹ và mặc một chiếc váy trắng rồi đến chỗ hẹn khá sớm. Quán café không đông người như mọi khi, cô gọi một cappuchino rồi ngồi đợi Phong. Hơn 30 phút trôi qua, cô nhận được điện thoại của anh.

– Anh xin lỗi, anh có việc gấp không thể đến gặp em được.

– Không sao, bây giờ em cũng có chút việc phải đi. – Ly nhẹ nhàng.

– Vậy hả? Trùng hợp thật. Vậy hẹn em khi khác nhé! Anh sẽ gọi cho em sau.

– …

Ly cúp máy. Quả là trùng hợp thật, ngần ấy năm trôi qua, ông trời vẫn còn muốn trêu đùa mình hay sao? Ly bước ra quán café với tâm trạng không mấy dễ chịu, cô thả bộ trên phố để tự lấy lại tinh thần.

Hà Nội mùa thu thật đẹp, tiết trời dễ làm con người ta dịu lại những nỗi buồn và quên đi phiền muộn. Đang vơ vẩn suy nghĩ, cô nghe thấy phía sau mình có tiếng “tách” của máy ảnh. Lúc đầu cô không để ý lắm, nhưng những tiếng “tách” ấy mỗi lúc một gần mình và nhiều thêm, cô quay lại với ánh mắt tò mò. Lúc vừa quay người, ánh mắt cô chạm phải những tia sáng phát ra từ ống kính máy ảnh đang chĩa trực diện vào mình. Cô chẳng biết chuyện gì đang xảy ra. Anh chàng nhiếp ảnh nheo nheo mắt, nhìn cô hơi bối rối rồi nhoẻn miệng cười.

– Tôi xin lỗi!

Anh ta nói với vẻ chất giọng không thể ngọt hơn. Cô nhíu mày hơi khó chịu, không đáp lại anh ta rồi lại tiếp tục bước đi. “Ở đâu ra lại có người vô duyên đến thế!”.

Chiều hôm đó, cô ghé qua vài shop quần áo, vào nhà sách để ngắm nghía rồi ăn tối ở một quán fast – food quen thuộc. Một ngày nữa sắp kết thúc, ngoại trừ cuộc hẹn lỡ dở với Phong và anh chàng nhiếp ảnh vô duyên chụp hình mình lúc chiều thì hôm nay cũng là một ngày khá thoải mái với Ly. Đó là vì cô không biết rằng, đêm hôm đó có người đã theo cô về đến tận nhà.

valentine16

TỬ NGUYÊN:

Đẹp trai, hào hoa, và lãng tử, Nguyên – một nhiếp ảnh gia trẻ tuổi có tiếng ở Hà Nội là niềm ao ước của biết bao cô gái. Anh có một gu thẩm mĩ cực tốt và một sức sáng tạo tuyệt vời. Tác phẩm của anh luôn nhận được phản hồi tích cực từ những người thưởng thức, hoặc khiến người ta phải trầm trồ vì cái lạ và độc, đôi lúc lại khiến họ phải nín lặng bởi chiều sâu và ý nghĩa, có khi lại khiến người xem thấy hồ hởi và phấn khích. Những bức hình của anh rất đa dạng và chiếm được cảm tình của mọi người.

Còn trẻ, nhưng Nguyên đã có được hai buổi triển lãm cho những bức ảnh của mình, một thành tích không phải ai cũng có được. Cũng như trong nghệ thuật, Nguyên rất biết tìm cảm hứng sống cho mình. Với anh, cuộc đời chưa bao giờ nhàm chán và tẻ nhạt. Anh biết cách khuấy động cuộc sống của mình và mang lại màu sắc riêng cho nó. Tuy nổi tiếng là đào hoa, nhưng tuyệt nhiên, Nguyên vẫn chưa tìm được tình yêu cho mình. Có lẽ, đó chính là thứ duy nhất còn thiếu trong bức tranh của Nguyên.

Nếu như không có buổi chiều hôm đó…

Nguyên xách máy tha thẩn đi khắp các con phố để ghi lại những khoảnh khắc của Hà Nội đang vào thu. Hà Nội vào thu thật đẹp, đẹp mê hoặc lòng người. Những chùm hoa sữa điểm sắc vạt nắng điềm nhiên vươn mình dịu dàng trên từng góc phố, rồi cái lạnh nhè nhẹ len lỏi trong từng cơn gió vi vu… Nhưng dường như Nguyên vẫn chưa ưng ý với những góc ảnh của mình, vẫn thiếu một cái gì đó để tạo nên điểm nhấn của từng khoảnh khắc.

Chỉ đến khi ống kính bắt gặp một người con gái mặc chiếc váy trắng tinh khôi, mái tóc dài xõa trên lưng đang bước đi như vô thức bên dòng người đông đúc, anh bắt đầu bấm máy liên tục như muốn lưu lại mọi chuyển động của người con gái đó. Đang mải mê với việc chụp ảnh từ phía sau, thì ánh mắt cô gái quay lại lọt vào giữa khung hình. Mọi thứ gần như không thể hoàn hảo hơn được nữa, anh tiếp tục bấm máy. Chưa kịp hài lòng với những tấm hình mình chụp, Nguyên giật mình nhìn lên, sững sờ trong giây lát rồi chỉ biết mỉm cười và nói xin lỗi. Cô ấy không nói gì mà quay người lại rồi tiếp tục bước đi ngay sau đó.

Từ giây phút anh chạm phải ánh nhìn lơ đễnh, có chút cô độc trong mắt cô, anh biết, người con gái này thuộc về mình. Và việc duy nhất anh muốn làm ngay lúc đó, là được chạm môi mình lên bờ môi có chút đắn đo kia …

Nguyên âm thầm đi sau cô gái xa lạ kia suốt buổi chiều hôm đó và theo cô về đến tận nhà. Anh đứng ở phía dưới rất lâu, chờ đến khi ánh đèn từ căn nhà kia tắt lịm mới rời đi.

Đêm hôm đó, Nguyên tiếp tục nằm mơ một giấc mơ mà gần như ngày nào anh cũng trải qua. Đó là hình ảnh một cô gái mặc chiếc váy trắng bước về phía anh nhưng không thể nhìn rõ mặt. Điều duy nhất anh cảm nhận được trong giấc mơ của mình, là cô gái ấy cũng dịu dàng, thanh thoát và có một tia nhìn cô độc…

z6335354

MẠC LY:

Ly dậy sớm, hít thở thật sâu, đứng trên ban công ngắm nhìn ngày mới rồi chuẩn bị đến công ty. Từ khi chia tay Hưng, cô đã xin nghỉ việc và chuyển sang nơi làm mới. Cô cũng chỉ tình cờ gặp lại anh vài lần, những lần gặp nhau với màn đối thoại xã giao nhạt thếch. Cô đã từng trông chờ một điều gì hơn thế, một lời xin lỗi chăng? Có lẽ vậy, nhưng nó vẫn chỉ là sự trông đợi của cô mà thôi.

Ly bước xuống nhà và đang mở khóa cổng thì thấy một hộp quà khá lớn đặt ở ngay đấy. Cô ngạc nhiên cầm lên, hộp quà không đề người gửi, cũng chẳng đề tên người nhận. Cô phân vân không biết có nên mở ra hay không. Đang loay hoay xem xét cái hộp thì một tấm thiệp rơi ra. “Tặng cô, cô gái váy trắng! Món quà xem như lời xin lỗi cho buổi chiều hôm qua. Chúng ta, có thể làm bạn đấy!”

Ly mở chiếc hộp ra, trong đó là một bức ảnh… của cô. Là bức ảnh hôm qua anh ta đã chụp. Ly cũng chẳng để ý xem vì sao anh ta biết địa chỉ nhà mình để gửi ảnh, chỉ thấy bất ngờ vì anh chàng đó tuy vô duyên nhưng cũng khá … thú vị. Cô lên nhà đặt bức ảnh ngay ngắn trên bàn rồi vội vàng đến công ty, thấy mình háo hức lạ.

– Khi nào em rảnh? Anh muốn gặp em, cũng như để xin lỗi cho lần thất hẹn trước. – Tin nhắn từ Phong.

– Anh có chắc lần này sẽ không như thế?

Tin nhắn gửi đi, Ly cũng không hiểu vì sao mình lại nói như thế nữa. Cứ như là Ly đang chờ đợi sự thương hại từ Phong vậy, nhưng thực sự không phải thế. Cô chẳng rõ nữa.

– Sẽ không như thế nữa đâu. Bao giờ thì mình có thể gặp nhau?

– Chiều thứ 7 này đi.

Khung ảnh chàng trai kia tặng Ly vẫn để ở bàn làm việc. Thỉnh thoảng nhìn vào nó, Ly bất giác thấy vui vui. Dù cô gái trong hình biểu cảm không được vui, nó mang nét buồn chỉ riêng cô mới hiểu và từ lâu nét cảm xúc ấy đã thuộc về con người cô, nhưng điều làm cô thích thú chính là món quà này được gửi từ một người lạ mặt.

Mình muốn gặp lại anh ta…

Phong đón cô từ công ty, hai người đến một quán ăn Pháp khá lãng mạn và cùng dùng bữa tối.

– Em vẫn thế, không thay đổi gì nhiều. – Phong rót rượu cho cô rồi nói.

– Anh muốn em phải thay đổi ư? – Cô cười.

– Chà, cô gái này đã trưởng thành rồi đây!

– Là cuộc đời buộc người ta phải lớn lên thôi. – Cô không hiểu sao mình lại muốn châm chọc Phong đến thế.

– Lâu nay em thế nào? Đã có ai chưa?

– Có rồi, và cũng mất rồi.

– Thế là bây giờ, em vẫn độc thân đúng không? – Phong vẫn tiếp tục dù thấy Ly không mấy hào hứng với cuộc trò chuyện này.

– Vâng. Anh vui lắm nhỉ? Thế anh và cô bạn gái kia …

– Anh muốn chúng mình quay lại! – Không để Ly nói hết câu, Phong đã nói nhanh suy nghĩ của mình.

Sự im lặng nặng nề kéo chùng bầu không khí. Cả hai đều không biết nói thêm gì nữa.

– Anh sẽ chờ câu trả lời của em.

Ly từ chối để Phong đưa mình về. Đầu cô hơi choáng, có thể vì rượu khá mạnh, cũng có thể vì câu nói của Phong. Cô đi bộ một quãng rồi đợi bus đến. Bus khá đông, cô để ý thấy một chỗ trống cạnh một chàng trai nên không ngại ngần bước lại đó rồi ngồi xuống. Chiếc xe lắc lư rời bến, cô thấy khá mệt. Không biết có chuyện gì xảy xa, đến lúc choàng tỉnh, cô thấy trên vai mình đang mang thêm chiếc áo khoác, chàng trai bên cạnh cũng không ngồi đó nữa. Ly nhìn quanh xe, chẳng ai chú ý đến cô. Đến bến cuối, cô cùng xuống xe với mọi người, vẫn ngơ ngác cầm trên tay chiếc áo khoác, của ai cô cũng không rõ.

Về đến nhà, cô mệt mỏi tắm rửa rồi lên giường nằm. Lúc định treo chiếc áo kia lên thì một chiếc di động rơi ra, chuông reo báo có cuộc gọi đến. Cô nghĩ chắc chủ nhân đang muốn tìm lại điện thoại nên nhấc máy.

– Alo, cho tôi hỏi…

– Lần sau, đừng đi bus khi đang say, váy trắng ạ! Em có thể bị bắt cóc đấy!

valentine16
TỬ NGUYÊN:

Sau khi chọn được bức ảnh ưng ý nhất, Nguyên cẩn thận đóng khung và gói thành một hộp quà khá đẹp. Sáng sớm, anh đã đến và đặt nó dưới cổng nhà Ly, như một món quà bất ngờ, cũng như cách để “tiếp cận” cô và xích hai người gần lại với nhau hơn. Anh đứng đó và quan sát hết mọi động thái của cô, và chỉ yên lòng ra về khi nhìn thấy một niềm vui nhỏ từ ánh mắt cô.

Từ khi gặp cô, anh có thói quen đứng đợi một người ở con phố này, âm thầm và lặng lẽ. Có lẽ cô không biết rằng cuộc sống của cô có thêm sự hiện diện của anh, một người con trai lạ mặt và chỉ quan sát cô từ xa. Nguyên vẫn rất kiên trì với ý định của mình.

Như một sự tình cờ có sắp đặt, tối đó, Nguyên gặp Ly ủ rũ bước lên xe bus, và thật không khó để cô có thể ngồi gần anh. Đến lúc Nguyên định quay sang bắt chuyện, thì thấy Ly đã ngủ gục trên vai anh từ lúc nào. Anh mỉm cười. Quả thực, mọi việc đúng là một sự ngẫu nhiên sắp xếp của ông trời.

Nguyên đợi đến lúc Ly về đến nhà thì gọi vào số điện thoại anh và chờ cô bắt máy. Và bây giờ, anh có một cuộc hẹn với Ly vào cuối tuần này.

Anh đến chỗ hẹn sớm đến hơn nửa tiếng, nhưng không ngồi vào bàn đã đặt trước mà chọn một vị trí khuất hơn và liên tục nhìn vào cửa ra vào. Quán café ngoài anh, chỉ có vài cậu học sinh và một đôi nam nữ nữa. Hai người họ trông khá tình cảm với nhau. Anh không chú ý nhiều, chỉ mong nhanh đến giờ hẹn để được gặp cô.

Ly bước vào vẫn giản dị, nhẹ nhàng và tinh khôi như anh biết. Cô bước đến chiếc bàn đã được anh đặt từ trước và chậm rãi ngồi xuống. Nguyên thấy cô đưa mắt nhìn quanh quán, rồi ánh mắt hơi chững lại trước đôi nam nữ kia. Rồi cô quay mặt đi, đưa tay lên mặt mình. Hình như, cô đang lau nước mắt…

z6335354
MẠC LY:

Anh chàng vô duyên và kỳ cục kia hẹn cô đi café. “Thôi được, dù gì mình cũng cần phải cảm ơn vì bức ảnh và còn phải trả áo cho anh ta nữa.”

Hôm đó, có một chút việc nên cô đến chỗ hẹn hơi muộn, không ngờ anh chàng kia còn tới muộn hơn mình. Quả là nhiếp ảnh gia, gout thẩm mĩ không tồi. Quán này có cách trang trí thực sự rất bắt mắt. Quán không đông khách, cô ngồi xuống chiếc bạn anh ta đã dặn trước rồi lơ đễnh nhìn xung quanh.

Là Hưng, anh ta cũng đang ở đây với cô thư kí ấy. Hai người đó bên nhau cũng đã lâu rồi đấy. Cô chợt thấy tủi thân, và bế tắc cho chính mình hiện tại. Hai mối tình dang dở, hai lần bị phản bội niềm tin. Phong đã đề nghị quay lại sau ngần ấy năm. Còn Hưng, đang ở kia với cô thư kí đã từng hôn nhau rất công khai trong thang máy dù lúc ấy anh vẫn mang danh nghĩa là người yêu cô. Có chút ích kỉ nhỏ nhoi đang nhen nhóm trong cô. Vài giọt nước mắt rơi xuống.

– Chào cô. Tôi tên Nguyên.

Anh vừa nói vừa ngồi xuống trước mặt cô. Ly hơi giật mình.

– Chào anh, tôi là Ly.

– Có vẻ như việc gặp tôi khiến cô không thoải mái lắm?

– Tôi xin lỗi, nhưng sao anh lại nói như thế?

– Nước mắt vẫn còn ướt kìa, cô gái…

– Anh có thể ra ngoài cùng tôi được không?

Hai người bước ra khỏi quán café và đi tới một công viên gần đó. Thời tiết bên ngoài khá thoáng khiến cô thấy dễ chịu hơn. Ngồi cạnh nhau bên ghế đá, nhìn đám trẻ con vui chơi xung quanh nhưng cô không biết nói gì với chàng trai này. Cuối tuần nên công viên có khá nhiều những đôi tình nhân đang hẹn hò. Họ nắm tay, ôm ấp và không ngại ngần trao cho nhau những nụ hôn ngọt ngào của hạnh phúc. Ly thấy hơi ngượng nên đứng dậy.

– Thật buồn cười, nhưng, tôi nghĩ mình không có duyên với những nụ hôn. Ngay cả lúc muốn yên tĩnh một chút, cũng bị những nụ hôn kia quấy rầy.

– Cô có chắc rằng vì mình không có duyên hay cô chưa tự cho mình một cơ hội tìm kiếm may mắn với nó?

– Tôi không biết, đã hai lần tôi mất người yêu chỉ vì những nụ hôn đáng ghét đó!

– Vậy xin lỗi, tôi có thể hôn cô được không?

Ly trợn tròn mắt nhìn chàng trai đang đứng trước mắt mình và không tin vào những gì vừa nghe thấy. Không để cô kịp tin, Nguyên đã nhẹ nhàng luồn tay vào mái tóc cô, và đặt lên môi cô một nụ hôn không thể dịu dàng hơn.

Ly không chống cự.

Hoàng hôn đang buông xuống ngay phía sau họ, ánh nắng chiều bỗng nhiên vàng rực rỡ.

Việc chấp nhận hôn một người con trai khi chỉ gặp đến lần thứ ba, cũng khó hiểu và vô lý y như việc bạn chụp một bức hình và đặt nó ngược nguồn sáng vậy. Biết là trái với tự nhiên, trái với những quy luật logic từ trước, nhưng nó lại cho bạn một tấm hình với góc nhìn đặc biệt.

Không biết câu chuyện của Nguyên và Ly sẽ tiếp diễn như thế nào, chỉ biết rằng, hiện tại, họ đã phá vỡ mọi quy tắc và đã tìm được nụ hôn của chính mình.

taochu_glitter_100Có những con người suốt đời đi tìm những điều lớn lao để thỏa mãn khát khao chinh phục …
Có những người chỉ muốn tìm được cho mình một chỗ dựa cho hiện tại và mãi về sau …
Có những người chỉ muốn giữ được những thứ dù bé nhỏ, tầm thường với người đời, nhưng với mình lại là thứ không dễ gì đánh đổi …
Có những người, suốt đời chỉ đi tìm một nụ hôn …

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s